Trường THCS Lê Văn Việt- một nỗi nhớ không tên

Thứ năm, 11/3/2021, 0:0
Lượt đọc: 546

Đó là một buổi chiều cuối thu trời hoen vàng màu nắng. Tôi ngồi thu mình dựa vào cột, lặng nhìn sân trường trước mắt thưa dần bóng người. Cái khung cảnh vắng vẻ ấy tôi đã quen từ lâu nhưng sao lần này xa lạ quá. Phải chăng là tâm hồn và nỗi nhớ của một học sinh cuối cấp như tôi đang thay đổi? Hay vì chính tôi đang bị chi phối bởi một dòng kí ức vô định hình - những tháng ngày xưa cũ mà tôi đã vội cất lại vào một góc khuất trong trái tim, bất giác ùa về?

Ảnh đại diện

Tôi thấy cái nắng chiều nặng trĩu nhòe dần trước mắt tôi, tôi nghe thời gian như trôi chậm lại, tôi cảm nhận thấy từng nhịp thở của lồng ngực, từng nhịp đập nhanh dần của trái tim đang nao nao một cảm giác lạ. Trước mắt tôi giờ đây là những ánh sáng tươi mới của ngày tựu trường đầu tiên năm tôi vừa bước chân vào ngưỡng cửa trung học cơ sở. Tôi thấy tôi của ngày ấy, hồn nhiên như trẻ dại. Và cái cảm giác lạ lẫm vẫn vẹn nguyên như lúc ban đầu. Tôi nhìn thấy những đứa bạn cùng lớp với tôi, và vẫn vậy, những nụ cười ấy, ánh mắt ấy, giọng nói ấy, chưa bao giờ thay đổi. Như một cuốn phim quay chậm chắp vá từ những đoạn kí ức đứt quãng, một lúc sau, tôi lại thấy tôi đang cùng những đứa bạn của mình lắp ráp cho chiếc lồng đèn con thuyền đạt giải I lần đầu tiên của lớp chung tôi và còn những lúc chúng tôi tập văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam hay tham gia thi “Tiếng ca xuân” do trường tổ chức. Rồi tôi lại thấy tôi đang ngồi trong lớp học năm nào, chúng tôi chào đón thầy cô vào lớp bằng một liên khúc văn nghệ chỉ riêng ở lớp tôi mới có. Tôi thấy những giờ học bài say sưa, nghe thấy tiếng cười nghiêng ngả của cả lớp trong câu nói bông đùa của các thầy cô. Tôi thấy những trò đùa tinh quái của đám bạn và những biệt danh chúng tôi đặt cho nhau vẫn còn vương mãi đâu đây trong không gian kí ức.

          Văng vẳng bên tai, tôi nghe thấy những lời giảng bài của thầy cô- những con người đáng kính suốt đời chỉ tận tụy làm một việc, đưa khách sang sông.

“Thầy cô là kẻ đưa đò

Mỗi năm một chuyến đưa trò sang sông”

Thầy cô dạy chúng tôi những kiến thức xã hội, thắp lên trong tâm hồn tôi những bài học đầu tiên về đạo lí làm người, về thái độ sống đúng đắn ở đời. Thầy cô chắp cánh cho chúng tôi bay vào cuộc sống. Người thầy giáo, cô giáo ấy vẫn lặng lẽ đi về sớm mưa, từng giọt mồ hôi từng ngày qua rơi nhẹ trên trang giấy trắng. Từng năm tháng đêm dài gió mưa, dòng sông vắng bao người đón đưa, còn ai nhớ, ai quên, con đò xưa? Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, nhưng người thầy, người cô vẫn lặng lẽ đứng bên sân trường năm ấy, sáng soi từng bước chân vững chãi của chúng tôi trên con đường cuộc sống và khẽ mỉm cười hạnh phúc. “Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi nhưng ngàn năm làm sao con đếm hết được công ơn người thầy?”. Thời gian đã làm tóc thầy cô bạc, làm hằn lên đuôi mắt những vết nứt của tháng năm, nhưng ánh mắt động viên ấy, niềm tin trọn vẹn ấy, đôi bàn tay gầy thầy cô khẽ xoa đầu chúng tôi vẫn sẽ ấm nồng, yêu thương vẹn nguyên như những phút giây ban đầu. Phải chăng ta đang sống quá nhanh, quá vội vã? Ta kiếm tìm hạnh phúc xa xăm nhưng lại lãng quên những điều bình dị luôn hiện diện bên ta. Đến một lúc nào đó khẽ giật mình, quảnh đầu lại nơi bến đò xưa cũ, người thầy vẫn đứng như muôn ngàn tia nắng ấm áp, gật đầu tự hào nơi ta.

DSC02023_1.jpg?w=900

          Ngôi trường Lê Văn Việt của tôi nhỏ bé nhưng có một trái tim lớn bao la, trái tim ấy được nuôi dưỡng bằng mỗi tình cảm thiết tha ấm nồng của mỗi thành viên trong gia đình Lê Văn Việt. Từ các bạn học sinh đến các thầy cô giáo viên trong trường, từ bác bảo vệ đến cô lao công, từ cô thủ quỹ, cô quản thư đến các cô chú bán hàng ở căng-tin trường, tất cả đều mang trong mình một niềm tin, một quyết tâm xây dựng ngôi trường Lê Văn Việt ngày càng thân thiện, tích cực trong học tập, phong trào và có nề nếp kỉ luật tốt. Trường THCS Lê Văn Việt tuy có “tuổi đời” còn khá nhỏ nhưng đã có những bề dày thành tích đáng nể, gây được tiếng vang gần xa. Tôi tự hào về chính ngôi trường tôi đã theo học gần bốn năm cuộc đời mình và tôi hi vọng ngôi trường này vẫn sẽ tiếp tục là nơi nuôi dưỡng ước mơ cho những thế hệ tương lai.

          Những kí ức ấy, những hoài niệm xưa cũ ấy chợt hiện hình trong nỗi nhớ của tôi, rõ ràng, rành rọt như chưa bao giờ bị lớp bụi của thời gian xóa nhòa. Nhớ về những kí ức, tôi thấy mình đã sống trọn vẹn với năm tháng đã qua. Tôi chỉ thầm trách sao thời gian trôi đi nhanh quá, những kí ức kia như mới hiện hữu từ hôm qua, mới ngày khai trường đầu tiên kia mà giờ đây với tôi đã là năm cuối cấp. Tôi xin thời gian hãy trôi thật khẽ thôi để tôi giữ mãi mãi bên tôi ánh mắt biếc của thời cấp hai đầy nắng và tiếng cười đùa hồn nhiên của đám bạn hôm nào.

        DSC02038_1.jpg?w=900

  Tiếng còi xe của mẹ tôi đã kéo tôi ra khỏi cuốn phim tài liệu kí ức để trợ về với thực tại. Tôi muốn in sâu trong ánh mắt từng dáng dấp nhỏ nhất của ngôi trường để khi chia xa rồi, tôi không phải bùi ngùi nhớ thương. Tôi ngoái lại nhìn ngôi trường của tôi, chỉ một mùa hoa nữa thôi, tôi sẽ chính thức tạm biệt nơi này, tạm biệt thầy cô đã một thời dạy dỗ tôi nên người, xếp lại những kí ức, những kỉ niệm vào trái tim, hoàn thành những đoạn chắp vá cuối cùng cho cuốn phim tư liệu thời cấp hai bốn năm trời của tôi. Và chỉ một mùa hoa nữa thôi, tôi sẽ bước đến trường như một người quen cũ và rời đi như một nỗi nhớ không tên.

Tác giả: Trần Thị Thanh Ngân

TRƯỜNG THCS LÊ VĂN VIỆT

Địa chỉ: 15 Nguyễn Bá Luật, Khu phố 15, Phường Thủ Đức, Thành phố Hồ Chí Minh

Mọi thông tin cần liên hệ và tìm hiểu về trường, phụ huynh và học sinh truy cập:
Website: https://thcslevanviet.hcm.edu.vn/
Email: thcsvviet.tpthuduc@tphcm.gov.vn
Facebook: https://www.facebook.com/liendoi.thcslevanviet/
Youtube: https://www.youtube.com/user/levanvietthcs

Tập đoàn công nghệ Quảng Ích